Tôn giáo không phải là vấn đề

Cuộc tấn công khủng bố có yếu tố Hồi giáo ở Paris vừa qua đã gây sốc cho châu Âu. Nhiều người cho rằng cuộc tấn công này sẽ làm mất uy tín không chỉ đối với Hồi giáo mà còn niềm tin vào Thiên Chúa nói chung. Tuy nhiên ông Felix Steiner làm việc cho hãng truyền thông DW của Đức không đồng tình với điều đó.

Hãng truyền thông DW đã cho đăng tải trao đổi của ông như sau:

“Đã đến lúc cho một sự thừa nhận: Tôi là người theo Công giáo. Và tôi hài lòng là một trong những tín hữu Kitô. Đức tin của tôi mang lại cho tôi sức mạnh. Và  có một cảm giác thú vị rằng tôi là cái gì đó nhiều hơn một sự giễu cợt của thiên nhiên, nhiều hơn một tai nạn sinh học thoát ra từ hư không và cuối cùng sẽ biến mất vào hư không một lần nữa.

Tôi là một sự phản ánh của Thiên Chúa, Đức Chúa đối với người Do Thái và Thánh Allah đối với các tín đồ Hồi giáo. Điều này được ghi trong Sách Sáng Thế - kinh thánh cho cả người Do Thái và Kitô hữu. Và bởi vì đức tin của tôi, tôi - giống như tất cả mọi người trên thế giới - có phẩm giá. Một phẩm giá bất khả xâm phạm, nên được tôn trọng và bảo vệ. Không phải ngẫu nhiên, nhưng điều này là chính xác những gì được viết trong câu đầu tiên tại Điều 1 của Hiến pháp Đức.

Ông  Felix Steiner

Nhà nước bảo vệ đức tin của tôi

Bất cứ ai đó không cần chỗ đứng của niềm tin – điều đó cũng không sao. Các xã hội tự do của phương Tây không ép buộc bất cứ ai tin vào một đức tin cụ thể, hoặc thực sự là với bất cứ điều gì. Nhưng ngay cả khi bản chất của đức tin của tôi không quan trọng với nhà nước Đức, nhà nước vẫn đứng về phía của tất cả các tín hữu: Nhà nước bảo đảm "thực hành tôn giáo không bị phiền nhiễu". Điều đó cũng được quy định trong Hiến pháp Đức. Vì lý do này, tôi không cần phải chấp nhận, ví dụ, khi một người phụ nữ trẻ khỏa thân nhảy trên bàn thờ của nhà thờ Cologne trong một nghi lễ Giáng sinh và nói ra "Ta là Thiên Chúa". Nhưng tôi có thể hạnh phúc về sự thật rằng cô đã bị phạt thích hợp đối với hành vi của mình.

Nhưng có những thứ khác mà tôi phải chấp nhận, thậm chí nếu nó làm phiền tôi không ngừng. Bởi vì họ đưa đẩy tôn giáo của tôi – thứ rất quan trọng với tôi, thậm chí thiêng liêng - qua các bụi bẩn, Ví dụ, khi Chúa Kitô chịu đóng đinh bị chế giễu và gắn nickname trẻ con. Hoặc khi Giáo hoàng, người đứng đầu của Giáo hội Công Giáo, được miêu tả với một vết nước tiểu trên tấm áo thầy tu của mình dưới một tiêu đề: "Bí mật được tìm thấy trong Vatican".

Không có diễn viên hài, không có họa sĩ tranh biếm họa từ bất kỳ tạp chí châm biếm nào đang ngồi trong một nhà tù của Đức về các hoạt động này. Bởi vì các hành động khiêu khích đó thuộc quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do của nghệ thuật. Và tôi, là một người tin vào Chúa Kitô, có thể lựa chọn để tránh chúng: Tôi không thường xuyên xem phim hài như thế vào buổi tối, không đọc các tạp chí như vậy hay phải mua chúng. Lớn lên từ một nền giáo dục Kitô giáo, tôi tự an ủi bản thân mình với một trích dẫn từ Goethe: "Không có gì mô tả tốt hơn tính cách của một người từ những gì họ thấy vô lý".

Tất cả điều này là kết quả của thời đại mà các nhà sử học gọi thời kỳ Khai sáng. Một cách đơn giản, tất cả điều đó là sự có đi có lại: Tôi có được sự tự do để tin những gì tôi muốn, và tôi chấp nhận sự tự do của người khác để họ được nói những gì họ muốn. Hoặc thậm chí ngắn hơn: quyền của tôi tồn tại bởi vì tôi chịu đựng được những người bất đồng chính kiến. Chỉ có sự tấn công một cách cá nhân là không được phép. Và các nơi thờ tự - dù là các nhà thờ, giáo đường, nhà thờ Hồi giáo hay đền thờ Phật giáo – là những nơi được bảo hộ. Trong khoảng 300 năm, châu Âu và Bắc Mỹ đã đi theo các nguyên tắc này rất ổn.

Không thỏa hiệp đối với sự khoan dung

“Phương Tây khai sáng" có thể và không phải thực hiện bất kỳ sự nhượng bộ về vấn đề này. Những ai muốn sống ở đây phải chấp nhận nguyên tắc này. Đây không phải là một sự áp đặt – ngay cả đôi khi điều đó có thể làm cho các Kitô hữu thủ cựu thể hiện giống như người Hồi giáo cực hữu. Và những người sử dụng bạo lực để thực thi mục tiêu tôn giáo của họ hoặc loại bỏ kẻ thù của đức tin của họ không có chỗ trong nền văn minh trong năm 2015.

Quan điểm này được đồng tình không chỉ bởi hầu hết các Kitô hữu của châu Âu, mà còn tỷ lệ trên 9/10 người Hồi giáo sinh sống ở đây. Người Hồi giáo đã từ lâu nhận ra rằng nếu họ sống theo các nguyên tắc được áp dụng ở nhiều quốc gia Hồi giáo, họ sẽ không thể công khai thực hành đức tin của họ ở châu Âu. Và do đó, họ đã học được cách trân trọng sự khoan dung châu Âu.

Nhưng những gì làm tổn thương những người sùng đạo Hồi giáo cũng như làm tổn thương tôi là khi một ít các hành vi cực hữu, trệch chuẩn mang lại sự tủi thẹn cho toàn bộ một tôn giáo. Khi, vào những ngày như thế này, nhiều người cho rằng một thế giới không có đức tin sẽ là một thế giới tốt hơn - vì cho rằng lòng mộ đạo luôn kết thúc bằng chủ nghĩa cực đoan. Không phải như vậy - Tôi sẽ không chấp nhận điều đó! Niềm tin của tôi là quý giá với tôi, và tôi sẽ không để cho bất cứ ai mang nó đi. Láng giềng Hồi giáo của tôi, nhân tiện đây, đồng quan điểm với tôi.”

Theo: BTGCP

Góp ý
Họ và tên: *  
Email: *  
Tiêu đề: *  
Mã xác nhận:
 
 
RadEditor - HTML WYSIWYG Editor. MS Word-like content editing experience thanks to a rich set of formatting tools, dropdowns, dialogs, system modules and built-in spell-check.
RadEditor's components - toolbar, content area, modes and modules
   
Toolbar's wrapper  
Content area wrapper
RadEditor's bottom area: Design, Html and Preview modes, Statistics module and resize handle.
It contains RadEditor's Modes/views (HTML, Design and Preview), Statistics and Resizer
Editor Mode buttonsStatistics moduleEditor resizer
 
 
RadEditor's Modules - special tools used to provide extra information such as Tag Inspector, Real Time HTML Viewer, Tag Properties and other.